Nhân quyền và Bình đẳng “kiểu Mỹ”

Mỹ thì suốt ngày rao giảng nhân quyền nhưng nhân quyền Mỹ cũng chả ra gì. Cái mà dễ thấy nhất là hàng nghìn người bị tra tấn (torture), một trong những hành động dã man nhất mà thế giới đang cấm (ít nhất đã có 8 người bị tra tấn đến chết do Mỹ gây ra). Với lý do của kẻ mạnh (giống như lý do của con cọp đưa ra với con nai), vì những người bị tra tấn có thể đe dọa đến người Mỹ, nước Mỹ. Thế mạng sống của người Mỹ giá trị hơn người dân nước khác?
Rồi Mỹ, Trung Quốc cũng cãi chày cãi cối để không trở thành thành viên của Tòa án Hình sự Quốc tế bởi sợ nguyên thủ quốc gia của mình bị Tòa tuýt còi với lý do vi phạm quyền tự quyết quốc gia. Nhưng lại sử dụng Hội đồng Bảo an yêu cầu Tòa án này xử mấy ông lãnh đạo Châu Phi.
Hiến pháp Mỹ cho rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng? Thế nào là bình đẳng?

Mọi người cứ nghĩ Mỹ là hiệp sỹ, mà không nhận đc ra rằng chính Mỹ là thằng cứ thấy lợi là nhảy vào, hết quyền lợi là rũ bỏ. Ai làm gì chả đưa ra lý do.
Thế Ả Rập đang be bét nhân quyền đó, sao làm đồng minh làm gì? Nhưng Ả Rập thử tăng giá dầu với Mỹ xem, Mỹ có tìm cớ tẩn Ả Rập không?

Vài lời với “cờ vàng ba sọc”

Sau gần 40 năm từ ngày 30/4/1975, dường như nhiều người Việt ở Miền Nam xưa, tuy đã ổn định ở nước ngoài nhưng họ vẫn còn sống trong hận thù. Tưởng là họ được sống trong những nước được cho là tiến bộ, nhưng nhiều người vẫn còn cực đoan.
Vẫy cờ ba sọc, họ gợi lại sự đau thương của chiến tranh, mà vẫn không coi đó là trang sử, là bài học quý giá cho người Việt. Tôi cũng có vài câu hỏi xin tham khảo quý vị:
Nhiều người trong số họ cho rằng vì những mất mát, gian khổ vượt biển để đi tị nạn nên không bao giờ quên. Xin hỏi cả nước Việt Nam, có gia đình nào mà không mất mát trong thời gian chiến tranh?
Gia đình ông nội tôi bị bom Mỹ ném, người chết, nhà tan, may mà còn cha tôi còn sống, nếu không tôi cũng chả có phúc ngồi viết mấy dòng này. Thiệt hại đó tính thế nào đây?
Giả sử Việt Nam nằm ở cuối cùng của thế giới như New Zealand thì liệu rằng người Pháp, Mỹ có phân chia Nam Bắc để gây ra chiến tranh không?
Quý vị cứ suốt ngày lên mạng chửi bới, nói là dân Việt Nam khổ sở,… thế quý vị đã giúp gì họ? Quý vị giàu có ở nước ngoài, sao không về nước đầu tư, tạo công ăn việc làm cho họ?
Tôi cũng có may mắn khi có thời gian sống ở Melbourne, có thăm khu Footcray. Thấy cũng đông người Việt, nhưng không phải là quý vị làm cho hình ảnh của người Việt đẹp ra. Hình ảnh người Việt được thế giới đánh giá cao ở nước ngoài nhờ nhiều vào sinh viên Việt đi du học, chứ không phải mấy quán ăn, tiệm nail của quý vị. Ở đó, tôi thấy nhiều người trong số quý vị bóc lột cùng người Việt dưới mức lương tối thiểu, trốn thuế. Quý vị cũng chưa làm trọn bổn phận của công dân nước quý vị đang sống.

Ngoài ra, khi các lãnh đạo Việt Nam ra nước ngoài kêu gọi đầu tư tạo công ăn việc làm cho người dân, hỗ trợ cho Việt Nam phát triển thì các vị lại đưa cờ ba sọc đi phản đối.
Trong khi, lãnh đạo Nhà nước và người Việt trong nước luôn coi người Việt ở nước ngoài (bao gồm tất cả người gốc Việt, không phân biệt) là một bộ phận không thể thiếu thì quý vị cũng vẫn còn sống trong hận thù. Hiện nay, tuy còn nhiều bất cập bởi vì trong một thời gian, lãnh đạo của nhà nước thường xuất thân từ những người cầm súng, nhưng tôi tin rằng trong một tương lai gần Việt Nam sẽ không thua kém gì bất kỳ đất nước nào. Nếu quý vị muốn Việt Nam tốt hơn, thì nên đóng góp một cách tích cực, mang tính xây dựng.

Tôi không xem xét lịch sử để rồi thù hận, đó là quá khứ.
Mặc dù, Pháp và Mỹ đã gây ra chiến tranh, biết bao nhiêu tội ác nhưng ko phải tôi cứ ôm hận suốt đời. Tôi chỉ trân trọng những người đã hy sinh vì độc lập dân tộc, thống nhất đất nước.
Người Pháp, Mỹ là cái quái gì mà đòi đứng trên dân tộc khác? “giám hộ” cho người Việt Nam?
Chính Pháp, Mỹ đã giở trò để chia cắt Việt Nam ra. Năm 1945, Việt Nam hoàn toàn độc lập. Chủ tịch HCM đã sử dụng chính bản Tuyên ngôn nhân quyền, dân quyền và Hiến pháp Mỹ để bảo với người Pháp, Mỹ rằng các ông bảo là mọi người bình đẳng sao các ông lại sang xâm lược chúng tôi?
Mỹ thì lúc nào mà quyền lợi bị đụng chạm hoặc sợ bị mất quyền lợi (vì đồng minh với Pháp, khi đó đang chia chác thành quả chiến tranh thế giới thứ 2) nên ngụy biện Chủ tịch HCM là người của quốc tế cộng sản.
Rồi Pháp mới đưa Bảo Đại (khi đó là thành viên trong chính phủ của VN Dân chủ Cộng hòa) lập nên chính phủ bù nhìn, chia cắt VN.
Chế độ VNCH trước đây cũng giống như ví dụ như thế này: Một nước đang thống nhất, Mỹ bơm cho cục tiền, vũ khi cho 1 nhóm nào đó rồi chống lại chính quyền, lập ra 1 nước mới. Và Mỹ khi nào chả đưa ra lý do của con sói.
Nếu người Việt hận, chỉ nên hận người Mỹ, Pháp vì đã gây nên bao nhiêu là tội lỗi.

Download một số sách

The 7 Habits of Highly Effective People Stephen R Covey

The Politics of Aristotle

Why-Nations-Fail   -Daron-Acemoglu

Critique-Pure-Reason by Immanuel Kant

The republic by Plato

Vài điều về same-sex marriage

Same-sex marriage đang được bàn thảo ở các cơ quan soạn thảo, ban hành chính sách của nước ta. Cũng cần cân nhắc một cách kỹ lưỡng vấn đề này, chẳng hạn như: Một khi cho phép hôn nhân cùng giới, đồng nghĩa với việc họ sẽ được nhận con nuôi. Phải xem liệu rằng những đứa trẻ được nhận nuôi đó có được lớn lên một cách bình thường hay không?
Mỗi nền văn hóa có những giá trị khác nhau. 10 nước phương Tây cho phép hôn nhân đồng tính không thể đại diện cho văn hóa Việt, nền văn hóa lấy gia đình làm nền tảng của xã hội. Người đồng tính cũng có thể ở với nhau, chứ có nên đòi hỏi là phải kết hôn?
Theo mình, nên có những thống kê xã hội học nho nhỏ, xem bao nhiêu % ủng hộ.
Và liệu rằng, một khi cho phép người đồng tính hôn nhân thì những câu hỏi như:
1. Người kết hôn với động vật có được không?
2. Anh em ruột có được kết hôn?
3. A kết hôn với A?

Tài liệu Luật Dân sự, Kinh tế – PGS.TS. Ngô Huy Cương

1.Alternative dispute resolution

2.Bộ luật Dân sự của Liên bang Nga (dich)

3.Hop dong van chuyen

4.Luật nghĩa vụ cho cao học

5.Luat thuong mai so sanh

6.Phap luat kinh te bai giang

7.Tu van hop dong

8.Bai giang luat thua ke

9.Hop dong dieu dinh

10.Luat nghia vu bai giang

11.Luat tai san cho cao hoc

12.Nha nuoc hien nay

13.Phap luat kinh te danh cho cao hoc

Những vấn đề lớn cần xem xét lại trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 và những kiến nghị liên quan

      

Có bốn vấn đề lớn có lẽ sẽ làm thay đổi hoàn toàn diện mạo của Hiến pháp 1992 được đưa ra bởi Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 (Dự thảo). Đó là: (1) Nhân dân Việt Nam không chỉ “nguyện… nghiêm chỉnh thi hành” Hiến pháp, mà còn “xây dựng[1] Hiến pháp (Lời nói đầu của Dự thảo); (2) “Mọi hành vi vi phạm Hiến pháp (HVVPHP) đều bị xử lý” (Điều 123 Dự thảo); (3) Hội đồng Hiến pháp (HĐHP – Điều 120 Dự thảo); và (4) quyền con người được thừa nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm (khoản 1 Điều 15 Dự thảo). Bốn vấn đề lớn này được xem là bốn tiền đề hay bốn nguyên tắc quan trọng nhẽ ra phải chi phối hầu hết các quy định của Dự thảo. Thế nhưng có lẽ đây là các vấn đề mới, nên nhiều quy định của Dự thảo chưa phù hợp với các tiền đề hay các nguyên tắc này. Tuy nhiên việc đưa bốn vấn đề lớn này vào Dự thảo là một bước tiến quan trọng về mặt nhận thức, đánh dấu một giai đoạn mới của chủ nghĩa lập hiến ở Việt Nam.

Read more of this post

Ủng hộ “thu hồi” đất cho dự án kinh tế

Chúng ta là một nước nông nghiệp, muốn công nghiệp hóa, hiện đại hóa thì việc chuyển đổi từ đất nông nghiệp sang “đất công nghiệp” là tất yếu. Tuy nhiên, quan trọng là cách mà chúng ta thực hiện.

Theo tôi, Hiến pháp nên sửa “thu hồi” thành “trưng mua, trưng dụng”. Đối với các dự án phát triển kinh tế, chúng ta có thể tổ chức đấu giá, lựa chọn nhà đầu tư trả giá cao, nhà nước được lợi, người sử dụng đất cũng có thêm “tiền bồi thường”.

Lâu nay, người dân khiếu kiện là do bồi thường thấp chứ không phải là người dân phản đối mục đích phát triển kinh tế

Xem thêm bài báo trên Vietnamnet: http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/117611/van-thu-hoi-dat-cho-du-an-kinh-te—xa-hoi.html

Vài mẩu chuyện khi ở bên “Tây”

Nếu người Tây hỏi mình tại sao ở Việt Nam có nhiều người ăn xin. Mình sẽ trả lời là một phần vì nước Việt còn nghèo, nhưng cũng phần vì người Việt hảo tâm, phóng khoáng. Nếu một người ngửa mũ ăn xin ở Việt Nam, thì người ta cũng cho một vài nghìn là ít, cũng mua được ổ bánh mì.
Sáng nay, đi qua chỗ Lambton Quay, thấy một bác ngồi xin, với biển “homeless, need help”, mà chỉ thấy mấy đồng 10 cents, 20 cents. Chiều ghé qua, vẫn thấy bác ngồi đó, cũng chả thấy khá hơn là bao. Quy đổi thì 10 cents (1/10 của 1 đô) tương đương gần 1 nghìn 8 tiền Việt. Nhưng ở đây, ít nhất phải vài đô la mới mua được tí gì mà ăn.

Read more of this post

News is bad for you – and giving up reading it will make you happier

News is bad for your health. It leads to fear and aggression, and hinders your creativity and ability to think deeply. The solution? Stop consuming it altogether

Read more of this post

QUYỀN TÀI SẢN

Vụ án dưới đây chỉ là một trong số hàng vạn tranh chấp về nhà đất ở Việt Nam. Năm 1995 ông Bùi Văn Thanh mua nhà đất của bà Nguyễn Thị Nương tại ấp 7, xã Thanh Hòa, Lộc Ninh, Bình Phước; việc mua bán được làm bằng giấy viết tay. Năm 1996, bà Nương được UBND huyện Lộc Linh cấp sổ đỏ cho lô đất kể trên. Dựa trên sổ đỏ đó, bà này khởi kiện, đòi ông Thanh phải trả lại nhà đất, với lí do việc mua bán đất là vô hiệu. Qua các cấp xét xử, TAND huyện Lộc Ninh (Bản án sơ thẩm số 40/DSST ngày 31/12/2002), TAND tỉnh Bình Phước (Bản án phúc thẩm số 38/DSPT ngày 15/04/2003) đều xác nhận việc mua bán nhà đất là có thực, song tuyên bố hợp đồng này vô hiệu, vì vào năm 1995 người bán chưa được cấp sổ đỏ nên chưa có quyền bán đất, sau khi bán hai bên lại không làm thủ tục đăng kí chuyển nhượng sổ đỏ. Tuyên hợp đồng mua bán nhà đất vô hiệu, tòa buộc ông Thanh phải trả lại đất cho bà Nương; ngược lại, bà Nương có nghĩa vụ trả lại cho ông Thanh số tiền bán nhà đất đã nhận.
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.